Ngôn Tình
Chương 2: BỮA SÁNG ĐẦU TIÊN
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài MùÁnh nắng sớm của ngày hôm sau len lỏi qua rèm cửa, rọi vào căn phòng tân hôn. Lâm Yên tỉnh dậy từ sớm, cơ thể mỏi nhừ sau một đêm ngủ không ngon giấc trên chiếc giường xa lạ. Cô nhìn sang phía sô pha, Lục Thừa Kiêu đã không còn ở đó.
Sau khi vệ sinh cá nhân, cô bước xuống lầu dưới. Ngôi biệt thự rộng lớn nhưng lại im ắng và lạnh lẽo đến đáng sợ, dường như không có bóng dáng người hầu kẻ hạ. Lâm Yên đi vào bếp, thấy tủ lạnh chứa đầy nguyên liệu tươi ngon nhưng trống trải. Cô quyết định xắn tay áo lên, nấu một nồi cháo bào ngư thơm phức và chuẩn bị một vài món nhẹ.
Khi cô đang bày biện ra bàn, tiếng bánh xe lăn ma sát với sàn nhà vang lên. Lục Thừa Kiêu xuất hiện với bộ quần áo ở nhà giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ cô độc, lạnh lùng. Ngửi thấy mùi thức ăn, anh khẽ cau mày: — Ai cho phép cô động vào bếp của tôi? Người làm ở đâu?
Lâm Yên vội giải thích: — Tôi thấy trong nhà không có ai, nghĩ anh cần ăn sáng nên tự ý nấu một chút. Tôi không có ý gì khác.
Lục Thừa Kiêu lạnh lùng đẩy xe đến cạnh bàn, giọng đầy nghi kỵ: — Ở Lục gia, người làm chỉ đến vào giờ cố định để dọn dẹp rồi đi, tôi không thích người lạ ở lại. Còn về thức ăn cô nấu... cô không bỏ thứ gì lạ vào đó chứ?
Lời nói của anh như gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Lâm Yên. Cô mím môi, tự múc một bát cháo ăn trước mặt anh: — Tôi ăn trước rồi, không có độc. Anh bị bệnh, cần ăn uống đúng giờ.
Nhìn hành động bướng bỉnh nhưng có phần chân thành của cô, Lục Thừa Kiêu im lặng một hồi. Cuối cùng, anh cũng cầm thìa lên ăn thử. Vị cháo thanh ngọt, ấm áp lan tỏa trong cổ họng khiến đôi mày đang nhíu chặt của anh khẽ giãn ra. Đó là bữa sáng đầu tiên sau ba tháng tai nạn anh ăn hết một cách ngon miệng, nhưng ngoài miệng vẫn buông lời lạnh lùng: — Tay nghề tạm được, nhưng đừng tưởng thế là có thể lấy lòng được tôi.