20px

Ngôn Tình

Chương 1: ĐÊM TÂN HÔN TRONG BÓNG TỐI

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Mù
Chọn chương

Tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ như muốn xé toạc bầu trời đêm của thành phố S. Cơn mưa tầm tã trút xuống kính cửa sổ tạo nên những âm thanh lộp bộp liên hồi, càng làm tăng thêm vẻ âm u, tịch mịch cho căn phòng tân hôn rộng lớn.

Lâm Yên ngồi im lặng ở mép chiếc giường King-size, hai tay siết chặt lấy vạt chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi. Chiếc khăn voan trùm đầu bằng ren mỏng đã bị cô tự tay gỡ xuống từ lâu, đặt trơ trọi một góc, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt vì căng thẳng. Lớp trang điểm cô dâu dẫu có cầu kỳ cũng không giấu nổi sự mệt mỏi và lo âu trong đôi mắt trong vắt như nước hồ thu của cô.

Hôm nay là ngày cưới của cô. Nhưng trớ trêu thay, đây không phải là đám cưới trong mơ mà cô từng ao ước. Nói đúng hơn, cô chỉ là một kẻ thế thân, đi gả thay cho cô chị gái cùng cha khác mẹ của mình — Lâm Dao.

Người mà Lâm Yên phải lấy làm chồng là Lục Thừa Kiêu — người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Lục tài phiệt, thế lực đứng đầu kinh tế thành phố S. Chỉ ba tháng trước thôi, cái tên Lục Thừa Kiêu còn là niềm khao khát, là miếng mồi ngon mà mọi tiểu thư khuê các đều thèm muốn. Anh không chỉ sở hữu khối tài sản kếch xù mà còn nổi tiếng với vẻ ngoài cực phẩm và bộ óc kinh doanh nhạy bén, tàn nhẫn trên thương trường.

Thế nhưng, một vụ tai nạn xe thảm khốc ba tháng trước đã thay đổi tất cả. Lục Thừa Kiêu sống sót, nhưng cái giá phải trả quá đắt: anh bị tổn thương thần kinh vận động phải ngồi xe lăn, và nghiêm trọng hơn, đôi mắt anh đã hoàn toàn mất đi thị lực. Từ một vị vương tử kiêu ngạo, anh trở thành một kẻ tàn phế sống trong bóng tối.

Lâm Dao — vị hôn thê danh chính ngôn thuận của anh khi nghe tin dữ đã khóc lóc thảm thiết, thậm chí đòi thắt cổ tự tử chứ nhất quyết không chịu gả cho một "kẻ mù tàn phế". Cha cô, ông Lâm Quốc Đống, vì sợ đắc tội với Lục gia, đồng thời lo lắng cho khoản đầu tư khổng lồ sắp bị rút vốn, đã nhẫn tâm đưa ra quyết định: ép Lâm Yên gả thay. Cô, một đứa con gái vô danh chịu nhiều ghẻ lạnh trong Lâm gia, rốt cuộc cũng chỉ là một quân cờ để hy sinh.

"Cạch."

Tiếng mở cửa vang lên khô khốc giữ không gian tĩnh lặng, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Lâm Yên. Cô giật bắn mình, sống lưng vô thức căng cứng.

Một người đàn ông ngồi trên chiếc xe lăn bằng sợi carbon đen tuyền từ từ tiến vào phòng. Dù căn phòng lúc này chỉ bật chiếc đèn ngủ mờ ảo, Lâm Yên vẫn bị vẻ ngoài của người đàn ông này làm cho ngạt thở. Anh mặc một bộ vest đen may thủ công phẳng phiu, dù ngồi trên xe lăn nhưng vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng vững chãi vẫn toát lên áp lực nặng nề. Gương mặt anh góc cạnh như tượng tạc, sống mũi cao thẳng như dao cắt, đôi môi mỏng khẽ mím lại thành một đường thẳng lãnh khốc.

Anh đẹp trai đến mức ngạo mạn, nhưng hơi thở tỏa ra xung quanh lại lạnh thấu xương tủy, tựa như một vị thần chết bước ra từ bóng đêm. Đôi mắt anh rất đẹp, đen và sâu thẳm, nhưng tiếc thay, nó lại tịch mịch, trống rỗng và không có lấy một tiêu cự. Anh thực sự không nhìn thấy gì.

Lục Thừa Kiêu tự tay điều khiển xe lăn, dừng lại cách giường khoảng ba bước chân. Anh nghiêng nhẹ đầu, khứu giác và thính giác của người mù nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Giọng nói trầm thấp, khàn khàn nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối vang lên: — Cô đến rồi à, Lâm tiểu thư?

Lâm Yên đứng bật dậy theo bản năng, hai tay đan chặt vào nhau, giọng nói có chút run rẩy vì sợ hãi: — Lục... Lục tiên sinh, chào anh.

Nghe thấy giọng nói của cô, đôi lông mày kiếm của Lục Thừa Kiêu khẽ nhíu lại. Anh khẽ nhếch khóe môi lên thành một nụ cười giễu cợt, đầy châm biếm: — Giọng của cô... dường như không giống với giọng của người phụ nữ đã thề non hẹn biển, khóc lóc đòi sống đòi chết vì tôi ba tháng trước lắm nhỉ?

Lâm Yên đứng chết trân tại chỗ, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh ấy nhận ra sao? Chỉ qua một câu nói? Lâm Dao vốn có chất giọng nũng nịu, ngọt ngào và có phần điệu đà, còn giọng của Lâm Yên lại thanh nhẹ, trong trẻo và trầm hơn.

— Tôi... — Lâm Yên nghẹn họng, cổ họng khô khốc không biết phải giải thích thế nào. Nếu anh biết cô là kẻ mạo danh, liệu anh có nổi giận mà bóp chết cô hay đuổi cô ra khỏi nhà ngay trong đêm mưa gió này không? Nếu chuyện này vỡ lở, Lâm gia chắc chắn sẽ sụp đổ, và người mẹ đang nằm viện của cô cũng sẽ mất đi kinh phí chữa trị.

Lục Thừa Kiêu không đợi cô trả lời. Anh dùng tay đẩy bánh xe, dứt khoát tiến lại gần cô thêm một bước lớn. Khoảng cách quá gần khiến Lâm Yên ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng lành lạnh hòa lẫn mùi dược liệu thoang thoảng trên người anh.

Bất thình lình, anh vươn bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng, chuẩn xác bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng mặt lên. Ngón tay anh lạnh ngắt như băng, lực đạo mạnh mẽ đến mức khiến Lâm Yên khẽ á lên một tiếng vì đau đớn.

— Lâm gia các người to gan thật. — Ánh mắt mù lòa của anh xoáy sâu vào khuôn mặt cô, dù không nhìn thấy nhưng áp lực từ ánh mắt đen ngòm đó khiến Lâm Yên hô hấp khó khăn. — Nghĩ Lục Thừa Kiêu tôi bị mù, liền có thể tùy tiện nhét một người đàn bà lạ hoắc lên giường của tôi để lừa dối sao? Nói! Cô rốt cuộc là ai? Lâm Dao đâu?

Lâm Yên cắn chặt môi, cố ngăn không cho giọt nước mắt uất ức rơi xuống. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt không tiêu cự của anh, lấy hết can đảm dùng chất giọng run rẩy nhưng kiên định nói: — Tôi là Lâm Yên... là em gái của Lâm Dao. Đúng, tôi không phải chị ấy. Chị ấy... chị ấy không thể chấp nhận được việc gả cho anh lúc này. Nhưng Lục tiên sinh, tôi gả vào đây là hợp pháp, trên giấy kết hôn là tên của tôi. Tôi không có ý đồ xấu gì với Lục gia cả!

— Không có ý đồ xấu? — Lục Thừa Kiêu cười lạnh, tiếng cười chứa đầy sự mỉa mai và khinh miệt. — Thật lòng tham lam vinh hoa phú quý của Lục gia thì có. Lâm gia các người nghĩ tôi tàn phế rồi, nên muốn đưa một đứa con hoang đến đây để sỉ nhục tôi sao?

Anh dứt khoát buông cằm cô ra như thể vừa chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu. Sau đó, anh rút từ trong túi áo vest ra một chiếc khăn mùi soa màu sẫm, chậm rãi lau từng ngón tay vừa chạm vào cô, rồi ném thẳng chiếc khăn xuống sàn nhà.

— Nghe cho rõ đây. — Lục Thừa Kiêu xoay xe lăn lại, lưng đối diện với cô. — Tôi không quan tâm cô là Lâm Yên hay Lâm Dao. Nhìn sang chiếc bàn trà bên cạnh đi, ký vào bản hợp đồng trên đó. Tròn một năm, tôi sẽ giải thoát cho cô, cho cô một số tiền đủ sống cả đời. Trong một năm này, việc duy nhất cô phải làm là đóng cho đạt vai Lục phu nhân trước mặt truyền thông và gia tộc. Và... tuyệt đối đừng mơ tưởng trèo lên giường của tôi, tôi ghét nhất loại phụ nữ dùng tâm cơ.

Lâm Yên nhìn theo hướng tay anh, quả nhiên trên chiếc bàn trà bằng kính có đặt một tệp văn kiện được chuẩn bị sẵn. Cô khẽ thở phào một tiếng, lòng vừa nhẹ nhõm lại vừa có chút chua xót mơ hồ. Hóa ra, ngay từ đầu, anh cũng chẳng cần một cuộc hôn nhân thực sự. Anh cũng chỉ cần một tấm bình phong để đối phó với gia tộc.

— Được, tôi ký. — Cô trả lời, không một chút do dự.

Lâm Yên tiến đến bàn, cầm cây bút máy lên, nhanh chóng ký xoẹt hai chữ "Lâm Yên" vào phần bên B của bản hợp đồng hôn nhân. Khi tiếng bút dừng lại, Lục Thừa Kiêu đã tự xoay xe lăn hướng về phía phòng tắm riêng. Trước khi đóng cửa, anh để lại một câu nói lạnh lùng, tàn nhẫn: — Tối nay cô ngủ trên giường, tôi ngủ sô pha. Đừng chạm vào bất cứ đồ đạc nào của tôi nếu chưa được phép.

Cửa phòng tắm đóng lại bằng một tiếng “rầm” khô khốc.

Lâm Yên như rút hết sức lực, cô ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu gối. Đêm tân hôn của cô bắt đầu như thế đấy — trong bóng tối, sự sỉ nhục, cái lạnh thấu xương và một bản hợp đồng thời hạn một năm.

Nhưng Lâm Yên của lúc này hoàn toàn không biết rằng, chính người đàn ông đang tỏ ra chán ghét cô đến cực điểm kia, một năm sau lại là người điên cuồng, dốc hết tất cả sản nghiệp và tôn nghiêm chỉ để van xin cô đừng rời xa anh...