Ngôn Tình
Chương 4: SỰ GHEN TỊ CỦA LÂM GIA
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài MùTrong lúc Lâm Yên đang dần thích nghi với cuộc sống mới, thì tại Lâm gia, Lâm Dao lại đang đứng ngồi không yên. Ả ta nghe ngóng được tin tức từ người làm cũ của Lục gia rằng Lục Thừa Kiêu dù mù và tàn phế nhưng không hề bị tước quyền thừa kế, trái lại, số tài sản đứng tên anh vẫn là một con số thiên văn. Hơn nữa, anh còn vừa chuyển một khoản tiền lớn để cứu vãn công ty của ông Lâm Quốc Đống.
Lâm Dao tức tối đập phá đồ đạc trong phòng: — Mẹ! Con không cam tâm! Đáng lẽ vị trí Lục phu nhân đó, số tiền đó phải là của con! Tại sao lại để cho con khốn Lâm Yên đó hưởng hết cơ chứ?
Bà mẹ kế nham hiểm nhếch môi cười, vỗ về con gái: — Con yên tâm, một đứa con hoang không danh không phận thì làm sao ngồi vững ở cái ghế đó được. Cuối tuần này là tiệc gia tộc Lục gia, mẹ nghe nói Lục lão gia tử cũng tham gia. Chúng ta chỉ cần kích động một chút, để con khốn đó mất mặt trước đám đông, Lục gia tự khắc sẽ đuổi nó đi. Đến lúc đó, con chỉ cần xuất hiện với tư cách người yêu cũ đau khổ, vị trí đó lại chẳng về tay con sao?
Hai mẹ con bắt đầu lên kế hoạch. Họ gọi điện cho Lâm Yên, giả vờ ngọt nhạt hẹn cô ra ngoài với lý do đưa cô đi mua sắm lễ phục cho buổi tiệc, nhưng thực chất là để dò thám và chuẩn bị cho một cái bẫy tinh vi. Lâm Yên vì nghĩ đến người mẹ đang điều trị ở bệnh viện nên không thể từ chối, cô đành chấp nhận cuộc hẹn mà không hề hay biết sóng gió đang chờ đợi mình phía trước.