20px

Ngôn Tình

Chương 2: Lần Này, Đến Lượt Anh Theo Đuổi Em

Hẹn Em Dưới Cơn Mưa Tháng Sáu
Chọn chương

Sáng hôm sau, An Nhiên bị tiếng chuông cửa đánh thức.

Cô mở mắt, nhìn đồng hồ trên điện thoại.

Bảy giờ rưỡi.

Tối qua vì gặp lại Lục Minh Thành, cô gần như mất ngủ cả đêm. Những ký ức cũ cứ lặp đi lặp lại trong đầu, khiến cô vừa mệt mỏi vừa bực mình.

Cô khoác áo choàng, đi ra mở cửa.

Bên ngoài là nhân viên khách sạn, trên tay đẩy một xe đồ ăn sáng.

“Chào cô An, đây là bữa sáng của cô.”

An Nhiên cau mày.

“Tôi không gọi.”

Nhân viên mỉm cười chuyên nghiệp.

“Là một vị khách họ Lục đặt cho cô. Ngài ấy dặn chúng tôi chuẩn bị cháo hải sản, bánh mì nướng, trứng lòng đào và cà phê nóng.”

An Nhiên im lặng.

Cháo hải sản, bánh mì nướng, trứng lòng đào, cà phê nóng.

Ba năm rồi, anh vẫn nhớ khẩu vị của cô.

Ngày trước, mỗi khi cô thức khuya viết bản thảo, sáng hôm sau Lục Minh Thành đều chuẩn bị những món này. Khi ấy cô còn tưởng đó là thói quen của tình yêu.

Sau này mới biết, một người có thể dịu dàng với bạn, nhưng chưa chắc đã lựa chọn bạn.

“Cô An?” nhân viên nhẹ giọng hỏi.

An Nhiên lấy lại tinh thần.

“Cảm ơn, nhưng phiền anh mang xuống giúp tôi. Tôi không cần.”

Nhân viên hơi khó xử.

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Cánh cửa đóng lại.

An Nhiên dựa lưng vào cửa, thở ra một hơi.

Cô tự nhủ, không được mềm lòng.

Lục Minh Thành là người nguy hiểm nhất mà cô từng gặp. Anh không cần nói quá nhiều, cũng không cần làm quá nhiều. Chỉ cần một ánh mắt, một hành động nhỏ, đã đủ kéo cô trở về những ngày tháng cũ.

Nhưng An Nhiên bây giờ không còn là cô gái dễ bị dỗ dành nữa.

Chín giờ sáng, cuộc họp kịch bản bắt đầu tại phòng hội nghị tầng mười hai.

Khi An Nhiên bước vào, mọi người gần như đã có mặt đầy đủ. Cô vừa đặt laptop xuống thì cửa phòng lại mở ra.

Lục Minh Thành bước vào.

Hôm nay anh mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên một đoạn, để lộ cổ tay rắn chắc. So với dáng vẻ lạnh lùng trong bữa tiệc tối qua, hôm nay anh có phần gần gũi hơn, nhưng khí chất áp bức vẫn không giảm.

Đạo diễn Trần cười nói:

“Lục tổng hôm nay đích thân tham gia họp sao? Hiếm có quá.”

Lục Minh Thành ngồi xuống vị trí đối diện An Nhiên.

“Dự án này Lục thị rất coi trọng.”

Anh dừng một chút, ánh mắt rơi trên người cô.

“Đặc biệt là phần kịch bản.”

Mọi người không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng anh đánh giá cao năng lực của biên kịch. Chỉ có An Nhiên hiểu, câu nói ấy không đơn giản như vậy.

Cuộc họp diễn ra hơn hai tiếng.

An Nhiên trình bày mạch truyện, tuyến nhân vật và những điểm cần chỉnh sửa. Cô nói chuyện rõ ràng, logic mạch lạc, khi bảo vệ quan điểm cũng rất mạnh mẽ.

Một nhà sản xuất đề nghị thêm tuyến tình cảm phụ để tăng độ hấp dẫn.

An Nhiên lắc đầu.

“Tuyến tình cảm phụ có thể thêm, nhưng không nên làm loãng động cơ của nữ chính. Cô ấy không phải kiểu nhân vật cần tình yêu để chứng minh giá trị của bản thân. Nếu sửa theo hướng quá phụ thuộc nam chính, nhân vật sẽ mất sức hút.”

Có người cười nói:

“Nhưng khán giả ngôn tình vẫn thích nam chính cứu nữ chính mà.”

An Nhiên bình tĩnh đáp:

“Được cứu không có nghĩa là yếu đuối. Nhưng nếu một nhân vật chỉ tồn tại để chờ người khác cứu, cô ấy sẽ không còn linh hồn.”

Phòng họp yên lặng vài giây.

Sau đó, Lục Minh Thành bất ngờ lên tiếng.

“Tôi đồng ý với biên kịch An.”

Tất cả mọi người nhìn về phía anh.

Lục Minh Thành dựa lưng vào ghế, ánh mắt vẫn đặt trên người An Nhiên.

“Nữ chính không cần dựa vào nam chính để tỏa sáng. Ngược lại, nam chính nên học cách bước đến bên cô ấy, thay vì kéo cô ấy về thế giới của mình.”

Câu nói ấy khiến đầu ngón tay An Nhiên hơi siết lại.

Cô biết anh đang nói kịch bản.

Cũng biết anh không chỉ nói kịch bản.

Sau cuộc họp, mọi người lần lượt rời đi. An Nhiên thu dọn tài liệu, cố tình chậm hơn vài phút để tránh đi cùng Lục Minh Thành. Nhưng khi cô ra khỏi phòng họp, anh vẫn đứng ngoài hành lang đợi cô.

“Trưa nay cùng ăn cơm?”

“Không rảnh.”

“Tối nay?”

“Cũng không rảnh.”

“Ngày mai?”

An Nhiên dừng bước, quay đầu nhìn anh.

“Lục tổng, anh rất rảnh sao?”

“Với em thì có.”

Câu trả lời quá thẳng thắn khiến An Nhiên nhất thời không nói nên lời.

Ba năm trước, Lục Minh Thành chưa từng như vậy. Khi đó anh luôn bận, luôn có cuộc họp, luôn có điện thoại phải nghe, luôn có những việc quan trọng hơn cô.

Còn bây giờ, anh lại đứng trước mặt cô, nghiêm túc nói rằng anh có thời gian cho cô.

Thật buồn cười.

Cô cụp mắt, giọng nhạt đi.

“Lục Minh Thành, anh không cần làm những chuyện này. Tôi không còn thích anh nữa.”

“Anh biết.”

“Biết mà vẫn làm?”

“Ừ.”

Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.

“Trước đây là em bước về phía anh. Lần này, đến lượt anh.”

Tim An Nhiên bỗng nhói lên.

Cô ghét nhất là dáng vẻ này của anh.

Rõ ràng từng lạnh lùng đến tàn nhẫn, bây giờ lại dịu dàng như thể thật sự biết sai rồi.

Nhưng vết thương đã là vết thương.

Không phải một câu “đến lượt anh” là có thể xóa sạch.

An Nhiên hít sâu một hơi.

“Vậy anh cứ thử xem.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nở nụ cười nhẹ.

“Nhưng tôi nói trước, tôi không còn dễ theo đuổi như trước đâu.”

Lục Minh Thành im lặng một lát.

Sau đó, khóe môi anh hơi cong lên.

“Anh biết.”

“Vậy thì chúc anh may mắn.”

Nói xong, An Nhiên xoay người đi vào thang máy.

Cửa thang máy khép lại, ngăn cách ánh mắt hai người.

Khi chỉ còn một mình, vẻ bình tĩnh trên mặt An Nhiên cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt nhỏ.

Cô đưa tay đặt lên ngực trái.

Nơi đó vẫn còn đập rất nhanh.

Cô không muốn thừa nhận, nhưng sự xuất hiện của Lục Minh Thành quả thật đã làm cô dao động.

Chỉ là lần này, cô sẽ không để bản thân thua dễ dàng nữa.

Buổi chiều, An Nhiên đến phim trường khảo sát bối cảnh. Không ngờ vừa đến nơi, cô đã nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đỗ bên ngoài.

Lục Minh Thành đang đứng cạnh đạo diễn Trần, nghe ông giới thiệu về cảnh quay.

Trợ lý Tiểu Mạn chạy đến bên cạnh An Nhiên, nhỏ giọng nói:

“Chị An, Lục tổng hôm nay lạ lắm. Bình thường nhà đầu tư đâu có theo sát dự án như vậy. Anh ấy còn hỏi chị thích uống gì nữa đó.”

An Nhiên day nhẹ thái dương.

“Em nói thế nào?”

“Em nói chị thích cà phê đá ít đường.”

An Nhiên: “…”

Tiểu Mạn chớp mắt.

“Em nói sai ạ?”

“Không sai.”

Chỉ là cô đã bỏ thói quen uống cà phê nóng từ lâu rồi.

Một lát sau, Lục Minh Thành thật sự cầm một ly cà phê đá đi tới.

“Ít đường.”

An Nhiên nhìn ly cà phê trước mặt, không nhận.

“Cảm ơn, nhưng tôi tự mua được.”

“Anh biết.”

“Vậy anh còn đưa?”

“Vì anh muốn đưa.”

Câu trả lời đơn giản đến mức khiến người ta không thể phản bác.

An Nhiên nhìn anh vài giây, cuối cùng vẫn nhận lấy ly cà phê.

“Cảm ơn Lục tổng.”

Ánh mắt Lục Minh Thành dịu xuống.

“Không cần gọi anh là Lục tổng.”

“Vậy gọi gì?”

“Minh Thành.”

An Nhiên bật cười.

“Chúng ta thân đến mức đó sao?”

Lục Minh Thành nhìn cô, không né tránh.

“Trước đây từng thân hơn thế.”

Nụ cười trên môi An Nhiên nhạt dần.

“Anh cũng nói rồi, đó là trước đây.”

Không khí giữa hai người bỗng trầm xuống.

Một lúc lâu sau, Lục Minh Thành khẽ nói:

“An Nhiên, anh không mong em tha thứ ngay.”

“Vậy anh mong gì?”

“Cho anh một cơ hội để bù đắp.”

An Nhiên siết nhẹ ly cà phê trong tay.

Gió chiều thổi qua phim trường, mang theo mùi cỏ ẩm sau mưa. Xa xa, nhân viên đang dựng cảnh, tiếng nói chuyện ồn ào vang lên không ngừng. Nhưng ở khoảnh khắc ấy, cô dường như chỉ nghe thấy giọng nói của anh.

Cô từng đợi câu này rất lâu.

Đợi từ mùa hè năm ấy đến mùa đông năm ấy.

Đợi đến khi trái tim lạnh đi, đợi đến khi cô không còn đủ can đảm yêu anh nữa.

Bây giờ anh nói muốn bù đắp.

Nhưng có những chuyện, qua rồi chính là qua rồi.

An Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt trong suốt.

“Lục Minh Thành, anh có biết điều đáng tiếc nhất là gì không?”

Anh im lặng.

Cô nói rất khẽ:

“Là khi tôi cần anh nhất, anh không ở đó.”

“Còn khi tôi không cần nữa, anh lại quay về.”

Nói xong, cô đặt ly cà phê lên chiếc bàn bên cạnh.

“Cà phê cảm ơn anh. Nhưng tôi không uống nữa.”

An Nhiên xoay người rời đi.

Lục Minh Thành đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng cô.

Lần này, anh không giữ cô lại.

Bởi vì anh biết, cô nói đúng.

Người từng bị bỏ lại trong mưa, không thể chỉ vì một chiếc ô muộn màng mà quên đi mình đã từng lạnh đến mức nào.

Nhưng anh vẫn sẽ bước tiếp.

Không phải vì chắc chắn cô sẽ quay lại.

Mà vì cuối cùng anh đã hiểu, yêu một người không phải là dùng danh nghĩa “tốt cho em” để đẩy người đó ra xa.

Yêu là dù muộn màng, cũng phải học cách đứng về phía cô.

Tối hôm ấy, An Nhiên trở về khách sạn thì thấy trước cửa phòng có một chiếc túi giấy nhỏ.

Bên trong không phải hoa, không phải quà đắt tiền.

Mà là một chiếc ô màu xanh nhạt.

Kèm theo một tấm thiệp.

Trên đó chỉ có một dòng chữ:

“Anh biết chiếc ô này đến muộn. Nhưng từ nay về sau, mỗi khi trời mưa, anh đều sẽ ở đây.”

An Nhiên nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi.

Cô đứng trong căn phòng yên tĩnh, tay cầm tấm thiệp, lòng rối như tơ vò.

Ba năm trước, cô từng yêu anh đến mức đánh mất chính mình.

Ba năm sau, cô chỉ muốn yêu bản thân nhiều hơn một chút.

Nhưng Lục Minh Thành lại xuất hiện.

Mang theo sự hối hận, dịu dàng và cố chấp.

Giống như một cơn mưa bất ngờ rơi xuống mặt hồ đã lâu không gợn sóng.

An Nhiên khẽ nhắm mắt.

Cô biết, câu chuyện giữa cô và anh vẫn chưa kết thúc.